Ou est l'écho de l'amour

Chuột đến nhà đàn bà cũng đánh

Chieu nay, mot chu chuot di danh qua le da lac doanh trại của chúng ta
Sau mot hoi vong quanh choi tro u tim, tìm hầm trú ẩn. Khong chui noi canh co don va tu
tung cong doi kem, tu trong bep chu chuot phi ra truoc su hoang loang cua Cáo J.
Mot tieng ru vang len. Chuo.....ooottoooo ott !!! Image
Rooi kem theo do la tieng chan chay huynh huynh nguoi phi len gac chui vao phong
khoa trai cua - khong noi thi moi nguoi cung biet do la ai. To day Image. That la dung cam, Mama va Papa - hai dung si diet chuot cua chung ta da ra tay cuu nguoi thong kho. Tren tay ho cam mot thanh doan kiem - duoc lam tu canh canh co dua phoi kho. Nhung tieng vun vut phat ra, nhung tieng suyt suyt lien hoi.

Con chuot chi trong nhay mat da chui tot vao gam ghe salon. Choc ngoay các gầm ghế gầm bàn một hồi, rồi bang mot dong

tac dieu luyen, Juliet của Bố da choc dung bung con chuot . Mot tieng chi'iii vang len. Khong chiu noi, chu chuot lao ra. Phut ! mot phat choi lanh lung duoc tung ra dap trung lung, chu chuot nam thang do* cu lo* . Khong ne ha, Chang Jomeo cua Mama ra tay tiep them suc manh. Phut, phut !!! Một cú phủ đầu ngoạn mục ! Vụt chúng mom~ con chuot. Ợ kịch ! Ngất ợ kịch ! Con chuột nằm thẳng cẳng. hi hi, trong vong co 2 tuan ma 3 con chuot da bi tieu diet. Tại Mama đem cho con mèo lông xù đi mà. Giờ suốt ngày lo chuột, chuột. Mình sợ chuột lắm.Image

Photobucket - Video and Image Hosting

Dỗi

Có người nói chẳng bao giờ biết dỗi
Yêu còn chưa đủ dỗi làm chi
Giống như biển khi trong cơn mộng mị
Biển dịu êm nghe sóng vỗ ầm ì
Có người nói chẳng bao giờ biết dỗi
Như biển thôi, có biết dỗi là gì
Thi thoảng thôi, biển lên cơn phởn chí
Chỉ gầm gào, điên tiết tí ti
Biển gầm gào, sôi xục cuốn bờ đi
Rồi tung mình quất vào bờ rất mạnh
Than ôi, chẳng để sót thứ gì.
Bờ trơ trọi, hoang vu, ngơ ngác.
Trách biển sao ác thế biển ơi.
Biển trả lời: biển dỗi tí thôi
Nay biển lại dịu êm rồi đấy
----Meo--

Vơi đầy

"Đêm nay có nửa trăng thôi
Nửa kia ai chót cắn vỡ rồi"
Bồng bềnh trăng trôi tìm bến đỗ
Bến nào vẫn khuyết 4 mùa trăng ?

Bao lần tự hỏi phải là đây
Tơ vương nên đỗ tại bến này ?
Hồn ta là gió hay là mây
Hay là bến đỗ cho trăng đầy ?
------Meo----

Vuông cũng méo, tròn cũng méo, vơi cũng méo, đầy cũng méo ! Méo để đắp cho tròn.

Mày thít gì ? Đồ nhà quê.


Tan tầm đường phố đông đúc, xe nối xe ken dày đặc trên các tuyến phố. Xe way, spaysi, SH, dream, vespa... đủ kiểu dáng. Dòng người nhích từng phân từng phân một, cứ sáu mươi dây, đoàn kiến khổng lồ lại chuyển động sau khi nghe thấy tiếng còi toe toe lẫn cái gậy hua hua lên trời của anh cảnh sát.

Tiếng xe nổ, bụi làm đường, bụi khói xe dày đặc, Đoàn người lướt đi trong bụi mù ngạt thở. Ai cũng cố nhoi nhoi lên trước thằng trước một một bánh xe. Đến ngã tư đèn đỏ, đòan người dừng lại. Không hiểu trong lúc chờ đèn xanh mọi người nghĩ những gì nhỉ ?.

Một chiếc xe máy quá khổ kêu phành phạch nhả khói mù mịt đằng trước. Ôh - hóa ra thủ phạm là khói từ chiếc xe Min-Khơ một loại xe chạy đường trường khá nổi tiếng những năm 80. Chiễm trệ ngồi lên trên là ông tây. Xem ra trông mặt này có vẻ Nga ngố lắm. Ông Tây người to tướng, bụng phệ vươn ra rất oai vệ ngồi trên chiếc Minkhơ trông thật dáng, trên xe lỉnh kỉnh những bi đông nước và ba lô. Chiếc xe cáu bẩn bùn đất đã khô đét lại, khói nhả phùn phụt đen xì về phía sau. Hai thằng cu choai choai đi xem đạp cào cào quấn đầy lông vũ đi sau hít phải khói ho sặc sụa không chịu nổi 1 thằng cu nhìn ông tây chửi yêu: " Đ.M xe đ. éo gì mà khói mù đường. Về thay ống bô đê !"
Mọi người tham gia giao thông thấy hai thằng cu nói cũng có vẻ đúng, có lẽ xe đấy nên về thay ống bô nhưng không hài lòng lắm với cách nói của hai cậu. Thấy dân tình trố mắt nhìn mình và chủ chiếc xe Minkhơ lại vừa đươc nghe câu góp ý xanh rờn, ông Tây quay lại lừ lừ nhìn hai thằng cu đáp lại bằng một câu đã được việt hóa giọng lơ lớ nhưng quên chưa chuyển sang Unicode:

"Mày thít gì ? Đồ nhà quê !"

Nghe đến thế thôi là cũng đủ biết ông tây sống đã lâu ở Việt nam, chắc thành ma xó ở cái xứ Việt này rồi. Mọi người bấm bụng cười, vì cái chất giọng lơ lớ rất 8x của ông tây. Còn hai thằng cu chỉ nghe đến " Mày thít gì " đã rụng rời ria mép, im tịt không dám nho nhoe gì bởi chập hai thằng cu lại có khi vẫn chưa được bằng một nửa ông Tây. Cũng may, dọa đi doạ có 1 keo thì đèn đỏ chuyển sang đèn xanh không thì Trâu bò thít nhau ruồi muỗi chết.

Biết nghĩ sao về vấn đề này, cười đấy nhưng ẩn trong đó rất nhiều điều cần suy nghĩ.

Chú Tây ở lớp Cao học

Lớp cô có một chú Tây người Rumani, chú này chả học hành chi sất. Tây mà , trông cũng chả đẹp trai gì, được mỗi cái cao to như tây. Chú tây này rất ít khi đến lớp học chỉ khi nào thi thì mới đến rồi xin xỏ bảo là cho qua không Chính phủ rumani không cho tiền học và chú phải gửi điểm về cho mẹ tây đề bà tin là con trai cưng sang việt nam học Cao học. Ở lớp lại cứ hay chế cô với chú tây đấy thế mới chết chứ lị, cứ rì rà rì rầm, AK trông hơi tây tây có khi làm phéng anh Rumani đi mà đổi đời. Chết thật, ai lại thế, cô lớn 30 tuổi rồi chứ có phải 3 tuổi đâu mà chơi chò chế nhau thế! Không có nhẽ lại thế ! Không được, tự nhiên đang họ NGUYỄN lại đổi sang họ NÉT_SỜ_CU với cô thấy nó cứ làm sao ý ... :)) (người Rumani mà, nên tên của họ có đặc trưng là toàn SỜ CU với SỜ U ở cuối rất dễ nhận ra, cũng như người Nga thôi, tên của họ cũng rất dễ nhận ra vì toàn ÉT với LÉP NHÉp ở tên, hay như bọn pháp thì tên cũng rất dễ nhận ra vì toàn CHEN với TRÍCH mệt thật đúng là phức tạp, cứ làm mịa cái họ NGUYỄN như cô cháu mình lại quý phái, giản dị, đọc cũng đỡ phải méo trẹo cả mồm cả miệng) . Mà chú tây này cũng quý cô thật, không đi học nhưng thỉnh thoảng vẫn nhắn tin bằng tiếng pháp hỏi thăm cô.

Học chả được mấy, chú đi dạy tiếng anh cho trung tâm Anh Ngữ London gần 3 khìn đô một tháng và ăn chơi tẹt ga, suốt ngày thấy chú sứt đầu mẻ trán, băng bó chân tay vì đi cưa gái Tây và bị chặn đường đánh, chỉ tội cho những con em nhà nào đốt tiền học để nuôi chú !

Hôm liên hoan cả lớp chú đến và dự rồi ngồi kể chuyện cho lớp là từ khi sang việt nam đã làm gần chục con ruồi rồi ! Chú còn mạnh dạn hỏi cả lũ con trai ở lớp có thích thì chú dẫn cho mấy em tây. Lớp cứ ngớ người, và chú cũng ngớ người không hiểu sao ta lại ngớ ra khi nghe tây hỏi thế. Mặt chú nói kể thản nhiên như không khi chú cho cả lớp xem danh sách tên các em trong list điện thoại của chú. Lớp ta mắt tròn mắt dẹt.

Chưa hết, dân việt nam một số phần tử đúng là đáng lên án thấy tây có tiền là xán vào, nhưng mà từ bần tiện đến đại gia xem ra vẫn có gì đó thâm - rất việt Nam và đôi khi có những câu khen cũng như chê thì phải nói là nghệ thuật đến tuyệt vời và thật đúng với câu: ĐẾN BỐ TÂY CŨNG Đ' HIỂU ĐƯỢC ! Vò đầu bứt tai một hồi, chú đưa ra cái tin nhắn của một em tên là Loan với dòng chữ nhắn rất duyên dáng " Your hoasung is very long and thick" Cả lớp đọc xong phá lên cười, đóan ra ngay con Ma nữ vừa cùng chú ta cưỡi mây, nhìn cả lớp cười mà mặt chú Theo_đo_ con_ti nét_Sờ_Cu (tên cúng cơm của chú Rumani) thộn ra như ngỗng ỉa. Chú không hiểu câu đó có ý nghĩa gì, kêu tra hết từ điển rồi mà vẫn không hiểu.

Sau bọn lớp phải bảo chú tách những từ này, từ này trong câu riêng ra ... Trời đúng là của nợ , THẬT LÀ ĐẾN BỐ TÂY CŨNG Đ..ẾCH HIỂU ĐƯỢC ! Lúc đó thấy chú tây gật gù tâm đắc, chắc đang nghĩ mưu để làm thế nào nhận được tin hót hơn chẳng hạn như " Your hoasung is very very very ... and ... and ..." Đấy, cái sự kết hợp giao thoa giữa hai thứ ngôn ngữ Á, Âu nó thâm thúy đến vậy, nói thật chứ riêng cái câu đây mà chọn cho vào trong đề thi TÔ PHỜ hay TÔ ÍCH hay Ai EO gì đó thì đúng là chắc chắn chả thằng cha nội nào tích đúng cả, chả thằng cha nội nào đạt ngưỡng 530 điểm để mà trở thành lưu học sinh Việt Nam ở nước ngoài cả. Hèn gì, mình chầy chật mãi môn tiếng anh là thế :))

Nói nhiều quá nhỉ, nói nhiều rồi lại thành nói dai, nói dai lại thành ra nói dại. Đôi khi ngắn (nói ngắn) lại hay hơn dài, nhưng ở đời lắm thằng lúc cần mà không dài (nói dài) lại đâm ra khốn.

Cô lái đò ơi…

Rõ khổ,đêm qua ngồi ôn thi mà có ôn được cái gì đâu, đọc tài liệu được một lúc là lại ngắc ra. Hệt như đường mạng Internet của cái ông VietNam vậy, được một tí lại ngắc ra, đít_sờ_cô_nếch đây mà. Chán quá mở nhạc để nghe. Hôm nay nghe Cô lái đò vậy.

Mạng chậm quá, load mãi chưa được, thôi chưa được thì tự dạo nhạc tự hát tự nghe vậy. Tưng tứng từng tưng…. Dạo bằng mồm được một lúc mới load được có 30%.
Phụ huynh ở dưới nhà nghe thấy, chắc là đã căng thẳng lắm nên kêu vọng từ dưới nhà lên, tứng tứng cái bài gì thế ??!! Son_phi_ê của mày tồi quá.(Khổ, Ông già được đào tạo trong môi trường Francaise, phăng_se_sờ từ bé nên giờ thỉnh thoảng cụ nhà lại sờ_phăng_se một tí cho “ló máu”, cho “ló đỡ quên” ).
Biết là bị chê nhạc ly’ tồi , và trong lúc chờ đợi load tiếp bản nhạc, thay vì dạo đàn mồm mình chuyển hẳn sang hát. Hát đủ để mình nghe và ở dưới nhà cho cụ nghe thấy - trêu tí , và cũng là để khẳng định lại chính mình.


Và mình đã hát: Cô lái đò ơi…ơi. Không biết cô có còn nhớ Bố…ooooo tôi”
Lần thứ nhất, cụ chưa nghe thấy, lần thứ hai mình volum bằng mồm to hơn tí Cô lái đò ơi…ơi. …”, lần thứ 3 này to hơn lần 1 và son_phi_ê tốt hơn lần 2 “Cô lái đò ơi…ơi. Không biết cô có còn nhớ bố...” đang hát mải mê thì mình dật bắn mình, Bố mình hét toáng lên: Hát lăng nhăng cái gì thế ??? !!! Sợ quá,inh cả tai, dật bắn cả mình. Thôi thế là tịt không dám hát nữa, chẹp đang hát phê, đành phải đít_sờ_cô_nếch.

May quá, đúng lúc này đã load được 100% bài hát. Và mình phải nhường sân khấu cho ca sĩ thứ thiệt cất tiếng hát bài Cô lái đò

Lần này bố mình lại từ dưới nhà vọng lên, giọng đầy hài hước: Đấy hát thế là được rồi đấy !!!! Mai bố đăng k‎ý cho con đi hát ở Sao Mai điểm hẹn 2007