Ou est l'écho de l'amour

Suýt thua

Trên chuyến xe từ Hà Nội vào Quảng Trị. Cả đoàn được nhiều phen cười nghiêng ngả.
Mở đầu là ông béo đứng lên bắt mỗi người hát một bài, người hát sau phải hát bài khác bắt buộc phải nối tiếp câu của người trước. Ai thua bị phạt một thùng bia. Way, cả nhà tranh nhau hát vì ai cũng sợ thua. Người cuối cùng thua là bác P. Cả phòng cười ha hả.
Sang đến trò thứ hai, mỗi người bị gọi bất kỳ đều phải nói tên địa danh quê mình và nói sản vật của vùng đó bán mà khó ở chỗ sản vật phải vần với tên địa danh. Bắt đầu là G ở Hải Dương chả biết nghĩ ra bán cái gì nên nói đại thành bán tương. Tiếp theo T ở Cần Thơ chả biết sản vật là gì nghĩ mãi không ra nên Duabeo bao bán cái lơ thơ.
... rồi tua một vòng. Đến lượt Cáo chả biết quê mình thì bán cái gì cho nó vần, mặt cứ đực ra nghĩ trong khi Duabeo thì cứ gào lên đếm từ 5 xuống 1, mọi người thì hô cố lên. May quá nghĩ ra rồi, mượn tạm quê người vậy :)) nên trả lời tự tin: Cáo ở Vân Đồn. Trả lời xong cười rung cả rốn. Cả đoàn cười phá lên cười kêu thâm nho quá. Huhu, Vân Đồn thì bán sản vật gì cho nó vần với tên địa danh "ồn ồn" bây giờ nhỉ ? Đừng bác nào nghĩ bậy nhá, cứ nói đến ồn ồn là các bác nghĩ bậy lắm. Em rất trong sáng chả bậy tí nào. Vân Đồn bán thịt chồn :))
Cả xe vẫn hùng hục cười. Way suýt teo một thùng bia, suýt thua.

No comments: